" Đây không chỉ là câu chuyện của riêng Michelle - Nó sẽ là ngọn lửa gợi mở, định hướng, truyền cảm hứng, đam mê cho bất cứ ai muốn khẳng định mình trên thế giới này!"

- Nữ hoàng truyền hình Oprah Winfrey -

Đặt trước tại:

TIKI

Với một cuộc đời tràn đầy ý nghĩa và thành tựu, Michelle Obama được biết đến như một trong những người phụ nữ có tính biểu tượng và có sức hút nhất của thời đại chúng ta. Là Đệ nhất Phu nhân của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ - người Mỹ gốc Phi đầu tiên trong vai trò này - bà đã giúp tạo nên một Nhà Trắng hiếu khách và hoà nhập nhất trong lịch sử, trong khi cũng định hình mình là người ủng hộ mạnh mẽ cho phụ nữ và trẻ em gái ở Hoa Kỳ và trên toàn thế giới. Bà đã thay đổi ngoạn mục cách các gia đình theo đuổi một cuộc sống lành mạnh và năng động hơn, và sát cánh bên chồng khi ông dẫn dắt nước Mỹ đi qua một vài thời khắc bi thảm nhất. Trong quá trình đó, bà ấy cũng trình diễn cho chúng ta xem một vài điệu nhảy, xuất hiện trong các chương trình thực tế và nuôi dạy hai đứa con gái khiêm nhường dưới ánh sáng chói loà của truyền thông.

Trong cuốn hồi ký của mình - một tác phẩm chứa đựng sự nhìn nhận sâu sắc và lối kể chuyện mê hoặc - Michelle Obama mời người đọc vào thế giới của bà, kể lại những trải nghiệm đã hình thành nên con người bà - từ tuổi thơ ở South Side của Chicago, tới những năm tháng cân bằng việc làm mẹ và nhiệm vụ từ công việc, tới những ngày bà đã trải qua bên trong toà nhà nổi tiếng nhất thế giới. Với sự chân thực tuyệt đối và sự thông minh đầy sống động, bà mô tả những chiến thắng và sự thất vọng của mình, cả cá nhân và cả trước công chúng, kể câu chuyện trọn vẹn của bà như bà đã và đang sống - theo cách của mình và dưới tư cách chính mình. Ấm áp, thông thái và tiết lộ những điều chưa từng được biết tới, Becoming là cái nhìn đầy riêng tư của một phụ nữ có tâm hồn và cái chất riêng, người đã từ từ phớt lờ mọi sự áp đặt và phán xét - và là người có câu chuyện sẽ truyền cảm hứng cho chúng ta làm điều tương tự.

Teaser: Hồi ký Becoming - Chất Michelle

BECOMING

CHẤT MICHELLE

Hồi ký của bà Michelle Obama trở thành sách bán chạy nhất năm 2018

Chỉ 15 ngày sau khi được phát hành, cuốn hồi ký "Becoming" đã bán được hơn 2 triệu bản ở thị trường Bắc Mỹ. Con số trên bao gồm các bản cứng, sách điện tử và sách audio.

"Chất Michelle" - hồi ký của cựu Đệ nhất Phu nhân Hoa Kỳ có giá bản quyền cao nhất lịch sử xuất bản Việt Nam?

Cuốn "Becoming" của phu nhân cựu Tổng thống Mỹ Obama có tên tiếng Việt là "Chất Michelle", dự kiến ra mắt vào tháng 12. Becoming phát hành ở Mỹ hôm 13/11. Sau một tuần, cuốn sách ký hợp đồng bản quyền với 31 ngôn ngữ trên thế giới.

Chất Michelle phiên bản tiếng Việt của Becoming

First News - Trí Việt đã phát hành cuốn hồi ký Becoming phiên bản tiếng Việt của cựu Đệ nhất phu nhân tổng thống Mỹ Michelle Obama với cái tên cũng ngắn gọn và súc tích như tên trên bản gốc – Chất Michelle.

ĐỌC THỬ SÁCH

LỜI TỰA

Tháng 3, 2017

HỒI NHỎ, ƯỚC AO CỦA TÔI RẤT GIẢN ĐƠN. Tôi muốn có một chú chó. Tôi muốn một ngôi nhà có bậc thang – ngôi nhà hai tầng cho một gia đình sống chung. Vì một lý do nào đó, tôi muốn có một chiếc station wagon (ND:) chứ chẳng phải chiếc Buick hai cửa, niềm tự hào vào hạnh phúc của cha tôi. Lớn lên, tôi từng nói với mọi người mình rồi sẽ trở thành một bác sĩ nhi khoa. Vì sao? Vì tôi thích được ở quanh lũ trẻ và nhanh chóng nhận ra đó cũng là một câu trả lời làm đẹp lòng người lớn. Ái chà, một bác sĩ! Quả là một lựa chọn! Ngày xưa ấy, tôi tết bím và ưa thích ra lệnh cho anh trai mình và luôn luôn và bằng mọi giá giành điểm A ở trường. Tôi tham vọng, mặc dù tôi không biết chắc mình đang nhắm đến điều gì. Giờ thì tôi nghĩ câu hỏi “Lớn lên con muốn làm gì” là một trong những câu hỏi vô tác dụng nhất mà người lớn thường hay hỏi một đứa trẻ. Cứ trưởng thành rồi sẽ kết thúc. Cứ như khi đã thành một ai đó thì mọi thứ coi như đã an bài.

Tôi đã từng làm luật sư. Tôi từng phó chủ tịch một bệnh viện và giám đốc một tổ chức phi lợi nhuận giúp sức người trẻ gầy dựng sự nghiệp ý nghĩa. Tôi đã từng là một sinh viên da đen thuộc tầng lớp lao động theo học đại một đại học danh giá nơi hầu hết là con em da trắng theo học. Tôi từng là người phụ nữ duy nhất, người phụ nữ Mỹ da đen duy nhất, trong đủ loại không gian tôi tham dự. Tôi từng là cô dâu trong lễ cưới, một người mẹ trẻ bị căng thẳng quá mức, một đứa con gái trong gia đình bị đau buồn xé nát. Và gần đây hơn, tôi từng là Đệ nhất Phu nhân của nước Mỹ - một công việc không được gọi là công việc chính thức, thế nhưng nó mang lại cho tôi một nền tảng mà tôi không chưa bao giờ có thể tưởng tượng ra nổi. Nó thử thách tôi nhưng cũng khiến tôi quy phục, nó nâng đỡ và cũng làm tôi phải hạ mình, đôi khi cùng một lúc. Giờ đây tôi đang bắt đầu hiểu rõ hơn những gì đã xảy ra trong những năm tháng vừa qua – từ thời điểm diễn ra vào năm 2006 khi lần đầu tiên chồng tôi bắt đầu nói về việc anh đứng ra tranh cử đến buổi sáng mùa đông giá rét khi tôi bước vào chiếc limo cùng với Melania Trump để sánh vai cùng bà ấy đến dự lễ nhậm chức của chồng bà. Quả là một chặng đường đó chứ.

Khi ta là Đệ nhất Phu nhân, nước Mỹ tự bày ra trước mắt ta những đối cực của chính nó. Tôi đã gặp mặt những tổ chức quyên góp tại những ngôi nhà riêng trông tựa những viện bảo tàng nghệ thuật, nơi họ sở hữu những bồn tắm nạm ngọc. Tôi đã đến thăm những gia đình mất đi tất cả trong cơn bão Katrina, những con người vừa mừng vừa tủi khi chỉ còn một chiếc tủ lạnh và lò nướng còn chưa bị hỏng. Tôi đã gặp những con người với tôi thật rỗng tuếch và giả tạo và những con người khác – những người thầy người cô và những người vợ người chồng có thân nhân ra trận và rất nhiều những con người khác - với nghị lực thật sâu sắc và mãnh liệt đến kinh ngạc. Và tôi đã gặp những đứa trẻ - rất nhiều những đứa trẻ khắp nơi trên thế giới - đã khiến tôi bật cười và chan ngập lòng tôi bằng hy vọng, những đứa trẻ đã phước thay học cách quên đi cái danh vị tôi là ai ngay khi chúng tôi bắt đầu chơi cút bắt trong vườn.

Kể từ thời điểm miễn cưỡng tiến vào vào đời sống của công chúng, tôi đã lên voi người phụ nữ quyền lực nhất thế giới và xuống chó như một “mụ đàn bà da đen giận dữ.” Tôi từng muốn đặt câu hỏi cho những kẻ phỉ báng ấy phần nào trong cái định nghĩa ấy – “mụ đàn bà” hay “da đen” hay “giận dữ” quan trọng nhất đối với họ? Tôi đã mỉm cười xuất hiện trong ảnh với những người đã dùng những tên gọi kinh tởm để nói về chồng tôi trên truyền hình quốc gia, nhưng vẫn muốn có ảnh đặt trên lò sưởi của họ. Tôi đã nghe về những chốn nhơ nhớp trên Internet cứ đặt đủ mọi thứ trên đời về tôi, tới mức độ thắc mắc xem liệu tôi là nam hay nữ. Có một nghị sĩ Mỹ đương nhiệm đã từng làm trò với mông của tôi. Tôi đã từng tổn thương. Tôi đã từng tức tối. Nhưng hầu hết thời gian, tôi cố cười to để xua tan đi tất cả.

Vẫn có rất nhiều điều tôi còn chưa hiểu hết về nước Mỹ, về cuộc sống, về tương lai sẽ mang đến những gì. Nhưng tôi thật sự hiểu về bản thân. Cha tôi, ông Fraser, đã dạy tôi lao động cật lực, cười thường xuyên và giữ đúng lời. Mẹ tôi, bà Marian, chỉ cho tôi cách suy nghĩ cho bản thân và cất lên tiếng nói của chính mình. Cùng nhau, trong căn hộ nêm kín của chúng tôi ở South Side, thành phố Chicago, cả hai đã giúp tôi nhìn thấy giá trị trong câu chuyện của chúng tôi, trong câu chuyện của tôi, và trong câu chuyện lớn hơn về đất nước của chúng ta. Kể cả khi câu chuyện ấy chẳng tốt đẹp hay hoàn hảo. Kể cả khi nó thật hơn những gì ta muốn nó phải như thế. Chuyện đời ta chỉ thuộc về ta, và mãi là của riêng ta. Chuyện đời là thứ mà ta sở hữu.

Trong suốt tám năm, tôi sống bên trong Nhà Trắng, nơi có vô số cầu thang – chưa kể thang máy, một đường bowling, và một hiệu bán hoa tọa lạc ngay bên trong. Tôi đã ngủ trên chiếc giường làm từ vải lanh Ý. Bữa ăn của vợ chồng tôi do một đội ngũ những đầu bếp đẳng cấp thế giới thực hiện chuẩn bị và được những chuyên gia tài ba hơn những người làm việc tại bất kỳ nhà hàng hay khách sạn 5 sao nào bày biện. Những nhân viên mật vụ, với tai nghe và súng và những diễn đạt khô như ngói, đứng bên ngoài cửa phòng, cố hết sức để tránh xa đời sống riêng tư của gia đình chúng tôi. Rốt cuộc, chúng tôi cũng dù chỉ phần nào đó song đã quen thuộc với nó – sự lộng lẫy xa lạ của ngôi nhà mới và sự hiện diện thường trực, yên ắng của người lạ mặt ở xung quanh.

Nhà Trắng là nơi hai cô con gái của chúng tôi chơi bóng cùng nhau ở các hành lang, và trèo cây ở khu vực South Lawn phía sau Nhà Trắng. Đó là nơi Barack ngồi làm việc muộn về đêm, trầm ngâm trước những bản báo cáo và bản thảo những bài diễn văn trong Phòng Hiệp ước, và là nơi Sunny, một trong bốn chú chó của chúng tôi, đôi khi vẫn làm bậy trên tấm thảm. Tôi thường đứng ở hành lang Truman và quan sát du khách tạo dáng với gậy selfie và nghía mắt qua rào sắt, đoán xem điều gì đang xảy ra bên trong. Có những ngày tôi cảm thấy ngột ngạt bởi cửa sổ phòng chúng tôi buộc phải niêm kín vì lý do an ninh, những ngày tôi không thể hưởng chút không khí trong lành nếu không gây chuyện. Có những lần khác khi tôi thảng thốt trước vẻ đẹp của hoa mộc lan tây trắng rộ nở trong vườn, cái chộn rộn thường nhật của hoạt động công vụ, vẻ tráng lệ của buổi nghênh đón theo nghi thức quân đội. Có những ngày, những tuần, thậm chí những tháng trời tôi thấy căm ghét chính trị. Và có những khoảnh khắc khi vẻ đẹp của đất nước và con người nước Mỹ trở nên choáng ngợp đến độ tôi chẳng thể nào thốt nổi thành lời.

Và rồi nó cũng kết thúc. Thậm chí khi đã biết ngày này rồi cũng đến, thậm chí khi những tuần cuối cùng ăm ắp những chia tay nhiệt nồng, cái ngày cuối cùng ấy vẫn rất đỗi mơ hồ. Một bàn tay đặt lên Kinh thánh; một lời thề được lặp lại. Đồ đạc của vị một tổng thống được chuyển ra ngoài để thay thế bằng đồ đạc của một vị tổng thống mới. Những tủ quần áo được dọn sạch và chất đầy trở lại chỉ vỏn vẹn vài giờ đồng hồ. Tương tự như thế, có những mái đầu mới đặt vào gối mới – những khí chất mới, những ước mộng mới. Và khi tất cả kết thúc, khi ta bước ra lần cuối cùng cánh cổng của địa chỉ trứ danh nhất thế giới, ta hãy còn quá nhiều cách để một lần nữa tìm lại bản thân.

Vậy hãy cho phép tôi bắt đầu tại đây, bằng một sự việc nhỏ nhoi vừa mới xảy ra thôi. Khi ấy tôi đang trong ngôi nhà gạch đỏ mà gia đình mình vừa dời đến. Ngôi nhà mới này tọa cách ngôi nhà cũ của chúng tôi chừng dăm cây số, tại một con phố yên tĩnh. Chúng tôi vẫn còn đang làm quen với mái ấm này. Trong phòng khách, đồ đặc được sắp xếp hệt như đã từng được sắp đặt bên trong Nhà Trắng. Chúng tôi có những kỷ vật đặt quanh căn nhà để nhắc nhở rằng tất cả đã từng xảy ra và có thật – những tấm ảnh chụp gia đình quây quần ở Trại David, những chiếc ấm làm bằng tay của các sinh viên thổ dân trao tặng, một quyển sách do đích thân Nelson Mandela ký tặng. Điều lạ là mới đêm hôm trước cả nhà đều đi hết cả. Barack đang đi xa. Sasha đang gặp bạn. Malia đang sống và làm việc ở New York, đang hoàn thành gap year trước khi vào đại học. Chỉ có tôi, hai chú chó và một ngôi nhà trống trải, lặng thinh tám năm qua đã hoàn toàn xa lạ với tôi.

Và khi ấy tôi đang đói. Tôi bước xuống từ phòng ngủ cùng hai chú chó theo sát đằng sau. Vào bếp, tôi mở tủ lạnh. Tôi thấy một ổ bánh mì, sắn ra hai khoanh, và đút vào lò nướng. Tôi mở tủ bếp và lấy một chiếc đĩa ra ngoài. Nói ra thì lạ lùng, nhưng lấy một chiếc đĩa ra khỏi kệ bếp khi không có ai khác khăng khăng họ sẽ làm thay, sẽ đứng bên cạnh chờ bánh mì ngả nâu trong lò nướng, khiến tôi có cảm tưởng mình đã gần nhất với cuộc sống trước kia tôi từng có. Hay có lẽ đây chính là cuộc sống mới của tôi đang tự lên tiếng. Rốt cuộc, tôi không chỉ làm bánh mì, mà làm bánh mì phô mai, đặt hai lát bánh vào lò vi sóng và nấu chảy một tảng to cheddar béo ngậy kẹp giữa. Rồi tôi cầm đĩa bánh ra sau vườn. Tôi không cần phải trình báo với ai mình đi đâu. Tôi chỉ đi thôi. Tôi đi chân không, chỉ mang quần ngắn. Cái lạnh của mùa đông cuối cùng cũng tan biến. Hoa nghệ tây bắt đầu trồi ra khỏi chỗ chậu ở tường sau nhà. Không khí đã có sắc xuân. Tôi ngồi ở bậc hiên, cảm nhận hơi ấm của mặt trời ban ngày hãy còn mắc lại ở phiến đá dưới chân. Một chú chó nào đó bắt đầu sủa từ đằng xa, và hai chú chó nhà tôi dừng lại để lắng nghe, dường như bối rối trong thoáng chốc. Hóa ra đó là một tiếng ồn chói nhĩ với cả hai, khi trước đây trong Nhà Trắng chúng tôi chẳng hề có ai làm hàng xóm huống hồ gì là chó nhà bên. Với chúng, tất cả đều mới mẻ. Khi hai chú chó bật đi khám phá khuôn viên khu vườn, tôi dùng hai lát bánh mì trong bóng tối, cảm nhận sự đơn độc của mình theo cách tận hưởng nhất có thể. Tâm trí tôi không còn đặt ở nhóm cận vệ có vũ trang ngồi cách chưa đầy 100 thước ở một đồn chỉ huy tự chế bên trong ga-ra nhà, hay với thực tế là hiện tại tôi vẫn chưa thể ra đường mà không có cận vệ theo kèm. Tôi không nghĩ về vị tổng thống mới, hay tương tự, cũng chẳng ngợi gì về vị tổng thống tiền nhiệm của ông ta nốt.

Trái lại tôi nghĩ về việc trong ít phút nữa tôi sẽ vào lại nhà, rửa chén trong chậu ra làm sao, và về lại giường, có thể mở một cánh cửa sổ để đón không khí mùa xuân - thật tuyệt vời biết bao. Tôi cũng nghĩ rằng sự tĩnh lặng đang mang lại cho tôi cơ hội đích thực để suy nghĩ và hồi tưởng. Là Đệ nhất Phu nhân, tôi đã hoàn tất một tuần bận rộn và cần được nhắc nhở cả tuần ấy đã bắt đầu ra làm sao. Nhưng thời gian bắt đầu mang một cảm giác khác biệt. Hai cô con gái của tôi đã vào Nhà Trắng cùng với Polly Pockets (ND: ), một chiếc mền có tên Blankie, và một chú cọp nhồi bông tên Tiger. Giờ đây hai đứa đã ở tuổi vị thành niên, những phụ nữ trẻ trung có kế hoạch và tiếng nói riêng của mình. Chồng tôi đang đưa ra những nhận định của riêng anh ấy về cuộc sống sau khi rời Nhà Trắng, khi tạm thời nghỉ chân. Và tôi ở đây, ở nơi chốn mới, với bao điều muốn tỏ bày.